Giỏ hàng

Gốm Hương Sa trong xúc cảm của nghệ sĩ - nhà thơ Bảo Cường

"Hương phù sa thăng hoa gốm sứ" là chủ đề về đôi dòng tự sự được nghệ sĩ - nhà thơ Bảo Cường viết tặng ông Võ Văn Quân - TGĐ Tranh thêu XQ Việt Nam và ông Nguyễn Trung Thành - TGĐ Tập đoàn Gia Tộc Việt, hai nhà sáng lập thương hiệu Gốm Hương Sa, nơi quy tụ các tác phẩm kết tinh văn hóa giữa 2 vùng đất Cố đô Huế và Thủ đô Hà Nội ngàn năm văn hiến.

Tôi nhận một cuộc điện thoại chiều 3/3/2019 của bạn Võ Văn Quân tranh thêu nghệ thuật XQ Việt Nam mời đúng 5 giờ đến dự buổi gặp mặt bạn hữu thân quen do họa sĩ Hải Bằng tổ chức giới thiệu không gian trưng bày tác phẩm: “Trúc Chỉ” của anh tại Số 5 đường Thạch Hãn – Thành phố Huế.

Tôi đến Bảo tàng sớm, Võ Văn Quân thấy tôi gọi sang nói có việc cần tôi chạy sang Quân vui vẻ nói có bạn Nguyễn Trung Thành ở Hà Nội mới vào. Tôi rất mừng gặp lại Thành, anh em vui vẻ tay bắt mặt mừng. Đây là lần gặp thứ 2. Lần đầu tôi gặp bạn vì công việc nên không có dịp trao đổi. Tuy sơ giao nhưng trong thăm tâm tôi có một sự cảm mến và ngưởng một công việc của bạn. Được bạn Quân giới thiệu đôi nét về công việc làm ăn tôi hơi sững sờ. Nhìn dáng dấp thanh nhã, ăn nói từ tốn, lời nói có hàm ý sâu, không rườm rà kiểu cách mà đi vào thực tế một cách có tư duy, có suy nghĩ chín chắn. Với cương vị Tổng giám đốc một ngành nghề truyền thống nổi tiếng cả nước như gốm Bát Tràng không phải là chuyện chơi nói đùa. Từ lâu, trong thăm tâm tôi suy nghĩ vị đứng đầu ngành gốm truyền thống Bát Tràng phải là người chững chạc, lớn tuổi nghiêm nghị… Đằng này lại là một thanh niên dáng dấp hào hoa, phong nhã bạch diện thư sinh. Phong cách và dáng dấp này là một nghệ sĩ thì đúng hơn là  người làm kinh tế. 

Nghi lễ rước nước, phù sa dòng Hương được diễn ra trong không khí tôn nghiêm, trang trọng.

Gặp lần đầu, tôi hơi e ngại. Tánh tôi là vậy. Ai sang trọng, giàu có, địa vị tôi hay ngại ngùng tiếp xúc. Tôi rất sợ hiểu lầm, mặc  dầu rất muốn làm quen. Trước khi anh về lại Hà Nội, tôi có tặng vợ chồng bạn một tác phẩm của tôi có tựa đề: “Nhặt Niềm Vui” ý tôi muốn nói đây là  một niềm vui tôi đã tình cờ nhặt được. Niềm vui vốn dĩ rất khó gặp, vợ chồng trẻ cám ơn tôi và trân trọng tác phẩm bằng cách ôm trong người. Cử chỉ đó, làm tôi cảm động. Vợ chồng có địa vị, tài hoa, gặp mình là một người không danh vậy mà vợ chồng ân cần chào tạm biệt bằng cử chỉ và ánh mắt thân tình. Làm lòng tôi cũng thấy âm lại. Hai bạn đi rồi, tôi vào lại bàn và có chút gì đó suy nghỉ đăm chiêu… Tôi nghỉ là khó gặp lại. Vì bạn còn biết bao nhiêu công việc và hơn nữa  bạn là lứa tuổi còn trẻ làm gì để ý lớp bóng xế như mình. Nghỉ mà nghỉ vậy thôi, chứ sự chênh lệch tuổi tác thì nó xảy ra sự xa lạ là chuyện bình thường. 

Hôm nay gặp lại bạn lần hai. Bạn tay bắt mặt mừng, vui vẻ tự nhiên, làm tôi vui và tự tin hơn. Quân nói với tôi là chiều mai đúng 3 giờ Công ty XQ và gốm Bát Tràng sẽ làm một nghi thức là “Rước Phù Sa Sông Hương về Hà Nội” để làm gốm Hương Sa. Quân còn nói mời anh chiều mai đến dự và nếu cảm hứng thì viết cho bài thơ về sự kiện này. Tôi nghe và chỉ ừ hừ im lặng không trả lời. Tôi làm sao dám trả lời được. Tôi là một nghệ sĩ tự do, một gã nhà nông chất phát, tuổi đời bóng ngã xế chiều. Chỉ biết yêu văn chương nghệ thuật chứ sức mình thì có hạn, làm sao dám  làm một việc quá sức mình, múa riều qua mặt thợ… Vì biết sức mình nên tôi chỉ im lặng. Đợi anh Quân đi tôi đến hỏi thăm sức khỏe và một vài chi tiết về lịch sử nghề truyền thống Bát Tràng. Tôi định hỏi cho biết vậy thôi. Nhưng bạn Thành rất nhiệt tình cung cấp và cho tôi nhiều tư liệu, sự hình thành và hướng đi của ngành sau này, làm tôi ú ớ. Tôi có cảm nghỉ là bạn tin tôi sẽ làm được một điều gì đó….

Thật lòng mà nói, nghe Quân và Thành thảo luận lên kế hoạch Lễ Rước Phù Sa Sông Hương. Tôi nghe mà như có một cái gì nó mơ hồ đầy tính lãng mạng. “Rước Phù Sa Sông Hương” có 5 từ ngắn ngọn mà sao nghe nó sương khói mơ màng. Rước Phù Sa về làm gốm biến hóa thành những tác phẩm nghệ thuật để phục vụ cộng đồng. Đúng là ý tưởng lãng mạng đẹp tuyệt vời. 

Đúng 5 giờ chiều 3/3/2019. Anh em chúng tôi có mặt tại không gian nghệ thuật “Trúc Chỉ” của họa sĩ Hải Bằng. Đây là một không gian đúng nghĩa. Những bức Trúc Chỉ tỏa ánh sáng một vầng hào quang về những gam màu, bố cúc, hình tượng, sự sắp đặt công phu bài bản làm không gian cứ mênh mang làm say đắm người xem có ấn tượng lắng động tâm hồn. Một buổi gặp gỡ ý nghĩa, mang nhiều màu sắc. Trong trao đổi thâm tình, những dự tính kế hoạch sắp tới được bạn trẻ Nguyễn Trung Thành trình bày cặn kẻ có bài bản.

Qua những trao đổi và tìm hiểu, tôi đã hình dung về một ngành nghề truyền thống có từ hàng ngàn năm tuổi nằm ở thủ đô Hà Nội. Sự kết hợp giữa Hà Nội và Cố đô Huế qua kỹ thuật lấy Hương Sa Sông Hương để chế tác gốm Bát Tràng là một ý tưởng tuyệt vời đầy tính lãng mạn. Những bàn tay nghệ nhân tài hoa, cộng sự hiểu biết, lòng đam mê yêu nghề của người đi đầu là Tổng giám đốc Nguyễn Trung Thành, Tập đoàn Gia Tộc Việt sẽ còn hứa hẹn và tiến xa hơn...

Theo sự trình bày của Thành thì đây là sự giao thoa văn hóa lần đầu giữa Cố đô Huế và thủ đô Hà Nội. Sản phẩm sẽ qua nhiều công đoạn, nhiều thời gian, chắt lọc tinh hoa linh khí gốm Hương Sa dưới bàn tay nghệ nhân ưu Việt, sẽ hình thành những sản phẩm cao cấp để trưng bày, như hình tượng của dân tộc. Bên cạnh đó là những sản phẩm thủ đạo như:  Bộ bình trà, bộ ấm tích để pha trà… để phục vụ mọi người mỗi khi gặp mặt giao lưu trà dư tữu hậu. Đó là một thú chơi thao nhã lành mạnh.

Đây là một đề tài quá lớn, đòi hỏi phải có sự nghiên cứu tìm hiều về lịch sử về văn hóa, sự cấu thành nên thương hiệu Bát Tràng... Cài này xin dành cho những vị tri thức uyên bác, chuyên môn về lĩnh vực này, họ sẽ nói rõ và bàn sâu kỷ hơn. 

Người viết bài cảm nhận này là một người chỉ có lòng đam mê gốm xứ Bát Tràng, những đường nét gam màu lãng mạn, chứ không hiểu rõ ngọn ngành về một lãnh vực quá cao, đòi hỏi sự nghiên cứu công phu. Tôi chỉ có sự đam mê, một chút lãng mạn về tâm hồn của kẻ mang dòng máu nghệ sĩ thích bay bỏng… 

Đây là cảm nhận riêng tư, sự ngưởng mộ hai bạn vong niên tuổi trẻ tài cao, đảm đang và lèo lái hai ngành nghề truyền thống, có một bề dày lịch sử lâu đời như: Tranh Thêu nghệ thuật XQ Việt Nam và gốm Bát Tràng Hà Nội. 

Hai vị Tổng giám đốc này kết hợp lại. Tôi nghĩ hai ngành nghề này sẽ tiến xa hơn. Lý do là họ còn trẻ, có lòng đam mê, có tâm yêu nghề, có tri thức, có am hiểu sâu và nhất là có khả năng dám dấn thân, dám làm… 

Nói tóm lại là hai bạn đều có tài lẫn đức, yếu tố quan trọng nhất để tồn tại một ngành nghề. Đường còn dài mà chông gai cũng lắm… Tài đức song hành thì mọi chuyện hiển vinh.

Chúc bạn Nguyễn Trung Thành đem Hương Sa về khắp mọi nhà, khắp thôn xóm những mái nhà nghèo khó ở khắp nước ta, có bộ ấm trà ngát hương Phù Sa. 

Riêng sự  giao thoa giữa tranh thêu nghệ thuật XQ của Võ Văn Quân với gốm xứ Hương Sa Bát Tràng sẽ mênh mang và giàn trải khắp thôn làng ngõ xóm. Người người hát vang bản tình ca.

Từ đây hương liệu Phù Sa.

Vinh danh gốm xứ chan hoà xóm thôn

XQ tranh thêu trường tồn.

Vinh danh hai bạn tiếng thơm muôn đời

Tạm biệt hai bạn trẻ Võ Văn Quân, Nguyễn Trung Thành. Chúc hai bạn an lành. Đây là tấm lòng của kẻ mai danh, dành trọn cảm tỉnh gửi về hai bạn.

Facebook Youtube Top